Tự chấm trung thực — vũ khí bí mật của bạn
Dưới mỗi câu trả lời có một nút nhỏ: "Thực ra tôi đúng" hoặc "Thực ra tôi sai". Nó không phải nút gian lận — nó là công cụ hiệu chỉnh quan trọng nhất của cả hệ thống. Dùng đúng, bạn học nhanh hơn rõ rệt. Dùng sai, bạn chỉ đang tự dối lịch ôn của mình.
Quy tắc, ngắn gọn
- Gõ nhầm phím nhưng biết rõ đáp án → sửa thành đúng. "beuatiful" không phải lỗi trí nhớ, nó là lỗi ngón tay.
- Mất rất lâu mới nhớ ra → sửa thành sai. Nhớ được sau 30 giây suy nghĩ nghĩa là trí nhớ đang mờ — đúng lúc cần ôn dày lại. Đánh dấu sai là tặng cho mình lần ôn sớm.
- Đoán mò mà trúng → sửa thành sai. Trúng xổ số không phải là biết từ.
- Máy chấm phát âm bảo sai nhưng bạn nghe lại thấy ổn → sửa thành đúng, thoải mái. Nút "Nghe lại giọng bạn" nằm cạnh bản mẫu để bạn so — tai bạn sau khi so hai bản là trọng tài tốt hơn máy.
- Phát âm được máy chấm đúng nhưng bạn biết mình nói ẩu → sửa thành sai. Bạn đang luyện miệng, không luyện máy.
Vì sao trung thực = học nhanh hơn (không phải chậm hơn)
Nghe ngược đời: đánh dấu sai nhiều hơn thì phải ôn nhiều hơn, tức là chậm hơn chứ? Không — vì chi phí của một lần "đúng giả" lớn hơn nhiều lần "sai thật".
Khi bạn đánh dấu đúng một từ mình thực ra không chắc, FSRS tăng độ bền của từ đó và đẩy lịch ôn ra xa — 2 tuần, rồi 2 tháng. Đến lúc từ đó xuất hiện lại, bạn đã quên hẳn, phải học lại từ đầu, và mọi lần ôn ở giữa thành công cốc. Một lần bấm dối hôm nay mua về hàng chục phút học lại tháng sau.
Ngược lại, một lần "sai thật" chỉ tốn thêm vài lần ôn ngắn trong tuần tới — đúng lúc não cần chúng nhất. Hệ thống không phạt bạn vì sai; sai là dữ liệu, và dữ liệu thật là thứ duy nhất thuật toán cần để xếp lịch chuẩn.
Với phát âm, trung thực còn quan trọng hơn
Máy chấm từng âm là công cụ tốt, nhưng nó có giới hạn (micro, tiếng ồn, giọng của mô hình). Vì thế lời cuối luôn thuộc về bạn — và trang ghi lại ai là người chấm mỗi lượt: máy hay bạn. Sự phân biệt đó giúp chúng tôi cải thiện máy chấm theo thời gian. Bạn chấm càng thật, máy tương lai càng giỏi.
Một câu để nhớ
Nút sửa kết quả tồn tại để sửa sự thật cho đúng — không phải để sửa cảm giác cho dễ chịu. Người dùng nó theo nghĩa thứ nhất tiến bộ nhanh đến mức không cần tin — vài tuần sau tự thấy.